Người thầy đó là thiếu tá Trần Bình Phục (50 tuổi), cán bộ phụ trách Đội vận động quần chúng thuộc Đồn biên phòng Hòn Chuối (Cà Mau).
"Bà con họ thương, họ cho tôi tiếng thầy"
Tính
đến thời điểm này, thiếu tá Trần Bình Phục đã dạy được 94 học sinh.
Trong số đó nhiều bạn đã tốt nghiệp đại học, có việc làm ổn định, lập
gia đình và quay lại hỗ trợ bà con quê hương.
Nhắc về những ngày sơ khai của lớp học đặc biệt trên hòn đảo nhỏ, cách đất liền tỉnh Cà Mau tầm 32km thuộc vùng biển Tây Nam của Tổ quốc, thiếu tá Phục gọi vui đây là "lớp học 4 không", tức là "không đường, không điện, không trường, không trạm".
Thời
tiết, khí hậu trên đảo Hòn Chuối vô cùng khắc nghiệt, khi thì nắng nung
cháy da, khi gió lùa rát mặt, kéo theo cuộc sống của người dân nơi đây
cũng khó khăn trăm bề. Cha mẹ nào cũng lo mưu sinh từ sớm đến tối nên
việc học hành của con em trở thành thứ yếu, thậm chí xa xỉ.
"Một
mối duyên tình cờ, từ cơn bão Linda năm 1997 trong quá trình làm nhiệm
vụ tôi ghé qua đảo Hòn Chuối, khi đi thuyền nhỏ vào đảo tôi thấy những
đứa trẻ đứng phơi mình trên mỏm đá, không mặc quần áo. Hỏi ra mới biết
các cháu không đi học và hầu hết trẻ em trên đảo đều không biết chữ",
ông Phục kể.
Hình ảnh đó khiến trái tim ông thắt lại và rồi đau đáu nghĩ về một lớp học tình thương
trên đảo. Nhưng mãi đến năm 2009, ông mới thực hiện được ước muốn ra
đảo để dạy học. Để có được cơ hội này, ông Phục phải sáu lần viết đơn
"thuyết phục" lãnh đạo.
"Có lẽ vì tôi thương tụi nhỏ và tụi nhỏ
cũng thương tôi thật. Hai tình thương đó hòa quyện với nhau tạo thành
sợi dây gắn kết vô hình", ông Phục rưng rưng nước mắt khi chúng tôi lại
hỏi một câu hỏi cũ: "Vì sao ông vẫn bám lớp, vả lại còn kiên cường như
ngư dân bám biển?".
Ông Phục cho hay câu hỏi này rất nhiều người
đã hỏi, kể cả những người thân của mình. Nhưng đơn giản với ông, vì ông
là bộ đội, nhiệm vụ nào cũng vô cùng thiêng liêng và cuộc sống giản dị
cùng với người dân trên đảo tự bao giờ đã là sự gắn bó, thân thuộc khó
nói bằng lời.
"Đáng lý ra đời binh nghiệp thì mỗi cán bộ luân
chuyển ở lâu lắm chỉ được hai năm nhưng tôi đã ở đây được 15 năm rồi,
năm nay là năm thứ 16. Tôi thấy mình may mắn vì có cơ hội dẫn dắt tụi
nhỏ một đoạn đường, khi nhìn các em lớn lên, trưởng thành, lập gia đình
và có cuộc sống ổn định, tôi rất mừng", ông Phục không giấu được niềm
vui đang dâng lên đầy ánh mắt.
Để có được một "thời hạn công tác"
đặc biệt, ông Phục kể mình hết lần này đến lần khác viết đơn xin được ở
lại đảo để giữ lớp. Với ông, 15 năm qua từ lúc lớp học này không có gì
cho đến bây giờ, thành quả dù không lớn nhưng đó là niềm tin, là ánh
sáng, là con đường để các em định hình được tương lai.
"Tôi chưa
từng nghĩ mình là một người thầy, tôi xem tụi nhỏ như con cháu trong
nhà. Bà con họ thương, họ cho tôi tiếng 'thầy' chứ tôi đâu phải là thầy.
Tôi biết sức mình có hạn, cứ mỗi đêm về tôi lại sợ có một ngày mình
phải rời xa hòn đảo này, rời xa lớp học rồi lại sợ người sẽ đứng lớp
thay tôi sẽ không dành cho các em tình yêu thương trọn vẹn", ông Phục
rơi nước mắt.
Thiếu
tá Trần Bình Phục và các em học sinh nhận quà từ Đoàn đại biểu TP.HCM
trong chuyến thăm, động viên cán bộ, chiến sĩ và người dân trên các đảo
thuộc vùng biển Tây Nam (năm 2025) - Ảnh: TRÚC QUYÊN
Nguồn: Tuoitre.vn